LỄ ĐỨC MẸ MARIA HỒN XÁC VỀ TRỜI

Giáo Hội Thực Sự Dạy Về Việc Đức Mẹ Được Lên Trời Cả Hồn và Xác
Điều gì đã thực sự xảy ra với Đức Mẹ Maria vào cuối cuộc đời trần thế của Mẹ?
Mẹ có chết không?
Mẹ có sống lại không?
Mẹ có đơn giản là “lên thiên đường” không?
Và tại sao Giáo Hội Công Giáo dạy rằng Đức Mẹ được đưa vào vinh quang thiên đường cả hồn và xác?
Lễ Mẹ Lên Trời là một trong những lễ trọng nhất trong năm phụng vụ của Giáo Hội Công Giáo, nhưng đây cũng là một trong những giáo huấn đôi khi bị hiểu sai.
Giáo Hội rất chính xác về những gì Giáo Hội dạy. Và một khi chúng ta hiểu được điều đó, Lễ Lên Trời trở nên ý nghĩa hơn nhiều so với một lễ trọng kính Đức Mẹ.
Lễ trở thành một thông điệp mạnh mẽ về Chúa Kitô, thân xác con người, cái chết, sự phục sinh và số phận mà Thiên Chúa đã chuẩn bị cho dân Ngài.
1. “LỄ LÊN TRỜI” THỰC SỰ CÓ NGHĨA LÀ GÌ?
Từ “Lễ Lên Trời” có nghĩa là Đức Mẹ Maria được Thiên Chúa đưa lên vinh quang trên trời. Giáo hội Công giáo dạy như một tín điều: “Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, Mẹ Maria, sau khi hoàn thành cuộc đời trần thế, đã được đưa lên trời cả hồn lẫn xác”. Điều này đã được Đức Giáo hoàng Piô XII long trọng định tín vào ngày 1 tháng 11 năm 1950 trong thông điệp Munificentissimus Deus.
Hãy lưu ý một điều rất quan trọng: Giáo hội không nói rằng Đức Mẹ Maria lên trời bằng quyền năng của chính mình. Chúa Yêsu đã thăng thiên. Đức Mẹ Maria đã được đưa lên trời.
Chúa Kitô đã lên trời bằng quyền năng thần thánh của Ngài. Đức Mẹ Maria đã được đưa lên trời nhờ quyền năng và ân sủng của Thiên Chúa. Sự khác biệt đó rất quan trọng.
2. ĐỨC MẸ CÓ CHẾT KHÔNG?
Đây là một trong những câu hỏi thú vị nhất xoay quanh sự Thăng Thiên của Đức Mẹ. Giáo Hội chưa định tín một cách chính thức liệu Đức Mẹ có thực sự chết trước khi được lên trời hay không. Khi Đức Giáo Hoàng Piô XII định nghĩa tín điều này vào năm 1950, ngài đã cố ý sử dụng cụm từ “đã hoàn thành cuộc sống trần thế” thay vì tuyên bố chắc chắn Đức Mẹ đã chết hoặc chắc chắn không chết. Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II sau đó đã giải thích rõ điểm này. Vì vậy, người Công giáo không bắt buộc phải tin Đức Mẹ đã chết hoặc không chết như một tín điều đã được định tín. Có những truyền thống Kitô giáo cổ xưa ở cả hai phía của vấn đề này.
Chân lý quan trọng là điều gì đã xảy ra với Mẹ: Đức Mẹ đã được đưa lên trời cả hồn lẫn xác trong vinh quang thiên quốc. Vì vậy, chúng ta nên cẩn thận mỗi khi ai đó nói: “Giáo Hội dạy rằng Đức Mẹ chắc chắn không bao giờ chết”. Điều đó vượt ra ngoài những gì tín điều thực sự định nghĩa.
3. TẠI SAO THÂN THỂ ĐỨC MẸ LẠI QUAN TRỌNG ĐẾN VẬY?
Đây là điều mà việc Đức Mẹ Lên Trời trở nên lớn lao hơn nhiều so với lòng sùng kính Đức Mẹ. Kitô giáo không dạy thân thể chúng ta là những bình chứa dùng một lần cho linh hồn. Thiên Chúa đã tạo dựng toàn bộ con người, cả thân thể và linh hồn. Và Kitô giáo, xét cho cùng, là một tôn giáo về sự Phục Sinh của thân xác.
Chúa Yêsu không chỉ sống lại từ cõi chết như một linh hồn. Ngài đã sống lại bằng toàn thể.
Do đó, việc Đức Mẹ Lên Trời cho chúng ta thấy thoáng qua điều Thiên Chúa dự định cuối cùng cho dân Ngài. Đức Giáo Hoàng Phanxicô giải thích rằng việc Đức Mẹ Lên Trời khẳng định niềm hy vọng của Kitô giáo rằng Thiên Chúa có ý định cứu rỗi toàn bộ con người, cả thân thể và linh hồn.
Do đó, thân thể vinh hiển của Đức Mẹ không phải là một chi tiết không đáng kể. Nó hướng đến tương lai của chính chúng ta.
4. TẠI SAO GIÁO HỘI DẠY RẰNG ĐỨC MẸ ĐÃ ĐƯỢC LÊN TRỜI?
Giáo lý của Giáo hội gắn bó sâu sắc với mối quan hệ độc nhất vô nhị của Đức Mẹ với Chúa Kitô. Mẹ là Mẹ Thiên Chúa. Mẹ đã được hiệp nhất độc nhất vô nhị với Chúa từ khi Truyền Tin, xuyên suốt cuộc đời trần thế của Ngài và cho đến khi chịu đóng đinh trên thập giá. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã mô tả Đức Mẹ là môn đệ đầu tiên, nói rằng toàn bộ sự hiện hữu của Mẹ đã diễn ra trong sự hiệp nhất với Chúa Giêsu.
Đức Giáo Hoàng Piô XII cũng giải thích việc Đức Mẹ Lên Trời trong mối liên hệ với sự tham gia độc nhất vô nhị của Đức Mẹ vào chiến thắng của Chúa Kitô trước tội lỗi và hậu quả của nó.
Do đó, việc Đức Mẹ Lên Trời không phải là một đặc ân riêng lẻ được thêm vào một cách ngẫu nhiên trong câu chuyện của Đức Mẹ. Nó được hiểu là đỉnh điểm của công việc của Thiên Chúa nơi Mẹ. Sự Vô Nhiễm Nguyên Tội đã khởi đầu ân sủng phi thường đó. Cuộc đời trung thành làm môn đệ của Mẹ đã tiếp tục điều đó. Và việc Đức Mẹ Lên Trời là đỉnh điểm vinh hiển của nó.

Bình luận

Để lại bình luận